Mark Kent

Ambassador to Vietnam

FCO Logo
Thứ sáu 18 tháng chín, 2009

Chuyện kể về hai trường đại học của tôi

Khi còn là một sinh viên luật rất trẻ, tôi theo học tại hai trường đại học. Ở trường thứ nhất tôi học đại học, và trường thứ hai tôi học các chương trình thạc sỹ.

Tại trường đầu tiên, mỗi tuần tôi được giao một danh sách các quyển sách nên đọc về một đề tài nhất định, trong đó đưa ra nhiều quan điểm và lập luận khác nhau. Sau đó tôi phải viết một bài luận về chủ đề liên quan tới đề tài đó. Không có câu trả lời đúng hay sai. Điều quan trọng là tôi đã phân tích chủ đề đó, rồi đưa ra quan điểm của mình cùng các lập luận củng cố quan điểm đó. Sau đó tôi gặp giáo sư của mình và phải bảo vệ luận điểm của mình trước sự phản biện của thầy. Dù là đề tài gì, quan điểm của tôi ra sao, thầy cũng khiến tôi phải làm việc cật lực để thấy được điểm yếu (cũng như điểm mạnh) của những luận điểm tôi đưa ra, và nhận ra giá trị của các luận điểm trái ngược. Sau tất cả, tôi cảm thấy tự tin hơn vào ý kiến cuối cùng của mình. Bởi vì tôi đã phải cân nhắc cả những luận điểm ủng hộ và chống lại ý kiến mình đưa ra, tôi cảm thấy quan điểm của mình vững chắc hơn, từ đó tôi có thể bảo vệ nó. Sau ba năm, tôi đã nhận được bằng xuất sắc và một suất học bổng theo học các chương trình thạc sỹ tại một trường đại học khác.

Ở trường đại học thứ hai, tôi sớm nhận ra rằng mọi thứ khác hẳn. Tôi phải tới lớp, chép những gì thầy cô giáo giảng. Nếu tôi chép chính xác và có thể nhắc lại quan điểm của thầy cô giáo trong các bài thi, tôi (và tất nhiên các sinh viên khác) sẽ được điểm cao. Có lần tôi cố đặt câu hỏi, hoặc đưa ra một quan điểm khác, nhưng tôi đã được bảo đó không phải là mục tiêu. Mục tiêu là phải nhớ những gì bạn được dạy, và sau đó nhắc lại mà không phân tích phê bình hay thắc mắc. Tốt nhất là tập trung để học thuộc những gì tôi ghi chép kể cả nếu tôi có nhận ra những khiếm khuyết trong những gì tôi vừa được dạy. Hầu hết các sinh viên đều nghĩ rằng theo đuổi một quan điểm khác so với những gì được dạy, tranh luận hay đổi mới chỉ đơn thuần phản tác dụng và khiến họ gặp rắc rối hoặc nhận điểm kém. Cuối cùng, sau một vài lần tranh luận với các thầy cô trợ giảng, tôi cũng không phàn nàn nhiều nữa. Tôi đã được nhận một suất học bổng lớn, và thay vì học tôi đã chơi bóng đá, uống nhiều bia (rất ngon) và cuối cùng là gặp vợ tôi (và một vài cô khác trước đó).  Nhưng về mặt lý thuyết, tôi không học được nhiều lắm, và về mặt tri thức tôi cũng hầu như không tích luỹ được là mấy. Vì không hề khuyến khích sinh viên phân tích, sáng tạo và đổi mới, trường của tôi đã không hề tiến bộ.

Trường đại học đầu tiên của tôi nằm trong danh sách năm trường hàng đầu thế giới, nổi tiếng về mặt lý thuyết và nghiên cứu. Tôi không biết ngôi trường thứ hai của mình xếp thứ bao nhiêu, nhưng tôi sẽ rất ngạc nhiên nếu nó lọt vào danh sách 100 trường đại học hàng đầu.

Tôi rất tiếc khi thấy Viện nghiên cứu Phát triển IDS cho rằng họ phải tự giải thể trong tuần này. Tôi nghĩ rằng Việt Nam sẽ thấy thiếu tổ chức này cũng như những tổ chức tương tự chưa thành lập và nay có thể sẽ không bao giờ thành lập nữa. Mọi xã hội đều có lợi từ những phân tích độc lập, các cuộc tranh luận và phê bình mang tính xây dựng.

 *Xem nguyên văn bài bằng tiếng Anh
Click here
for English text of blog

  • Share this with:
Nhận xét:

It's Vietnam. Every school in Vietnam is like your second university. Not only in school but in every fact of life. Not only in Vietnam but also in my university in Korea. I'm tired with it. I face with that kind of studying in all of my school life. Sometime I thought I'm not good in study and I surrendered. When I were in college, I were very good in kind of studying like your first university. But there were only one professor taught me like that. Only intelligent and confident teacher can do it. Wish I could study in that atmosphere again, in that atmosphere I do not feel tired, I feel exciting. Do you remember my friends, fortunetelles? They said I will study in abroad again, that's why I continue study English. You may laugh, I know, but they give me hope if I want to study abroad again. Thanks for sharing us your school life story. Life is going on and I must face with many frustrating things in Vietnam.

Đăng bởi {0} vào lúc Linh trên 18 tháng chín, 2009 vào lúc 02:22 CH BST #

nice to meet Mark Kent! i have seen you for a month in quang binh university. i am a student in departement of forein language. i am very sad when i study here.

Đăng bởi {0} vào lúc nhung phan trên 21 tháng chín, 2009 vào lúc 12:46 CH BST #

I like the way you set up your topic and its ending. It can be said two stories have the same content. This is very exciting and attactive for readers. However, I don't believe that it exists an university that you mentioned as your second one in England, you may magnify this, right? Since I am studying in a much less developed country than yours but my advisors are not like what you told. Although I always believe that to develop in term of economy and technology-science in any nations, critics and debates cannot be missed. However, I think critics of "sensitive topics" should be constrained to a "limited space" in Vietnam. Why? that's, in the case of Vietnam where understanding of a vast majority of people is still at low level, their actions and thoughts are often affected by "rumor" or "bad news". Sometimes they do not distinguish between true and bad things. This usually leads to wrong actions. Therefore, at this time people need to know what make them become better. This does not mean the government's bad decisions and actions are hidden but it should put in the "limited space" for arguing. I also don't think that there is no any independent arguments and analysis in being society of Vietnam. The contributions of Fullbright's scholars are very useful not only for Vietnam's government. May be it puts in "right places"?

Đăng bởi {0} vào lúc Minh trên 21 tháng chín, 2009 vào lúc 07:09 CH BST #

My story is true. My first university was in the UK. My second was in another European country I'm sure if someone checks my CV they can find out more!. Part of my own fundamental beliefs is that everyone has an equal right to have an opinion, no matter how "important" , "official" or "educated" they are. Where people feel unable to express criticism or disagreement, problems can arise. Look at documented instances of certain aeroplane crashes where the co-pilot and crew did not feel able to tell the pilot clearly that he had made an error and a disaster resulted. It's for each organisation and society to find the way it thinks best of course.

Đăng bởi {0} vào lúc Mark kent trên 22 tháng chín, 2009 vào lúc 01:51 SA BST #

It always has different awareness of human rights between Western and Asian countries, I think, though I am not a politician just like to find and discuss about political issues. For example, you cannot criticize the King in Thailand for any reasons but you could give Tony Blair the lie in the UK. So do you think Thai people are being loss of their rights and they feel that's a big deal? I don't think so, even they may sense that it's more comfortable. This depends on culture norms of each country. Back to the case of Vietnam where criticism sometimes are used as a "harmful weapon" for private purposes by some persons, this does not bring the best thing to people. Thus, I don't want criticisms like that as it put people fall into bad things. P.S: I had to try many times for sending my comments as your server is too low in connection.

Đăng bởi {0} vào lúc Minh trên 22 tháng chín, 2009 vào lúc 08:53 SA BST #

I am a law student, too. I don't have a chance to attend a top university like you do. I hope I can go to UK to study LLM.

Đăng bởi {0} vào lúc My Tran Tra trên 14 tháng mười một, 2009 vào lúc 04:07 SA GMT #

Nhận xét:
  • Cú pháp HTML Tắt (Xin làm phép toán đơn giản sau)

Xem các bài viết cũ

Search

Feeds

Tag cloud

Blogroll

FCO Bloggers

FCO Partners overseas

FCO Websites

UK Government websites